ngồi đó, một mình cạnh cửa sổ, đang chăm chú vào điện thoại. Lập tức đến ngồi cạnh em, một lúc sau em mới để ý thấy mình và cực kỳ ngạc nhiên, không thốt nên lời, mình cười quay sang em: “Giờ thì em hết trốn khỏi anh rồi nhé!”. Em thẹn thùng cười thật đẹp. Lại thêm một sự trùng hợp bất ngờ: Em cũng về quên dự đám cưới bạn, chiều đi luôn. Mình và em nói chuyện suốt nửa quãng đường. Mình lấy điện thoại của mình đưa em. Em cười nhận lấy nhập số điện thoại của em, nháy máy rồi tự lưu số em vào danh